Trước khi tới Ireland, tôi không mấy hào hứng với Cliffs of Moher vì biết thắng cảnh này đã thua trong cuộc chạy đua vào danh sách kỳ quan thiên nhiên New7wonders hồi năm ngoái. Và nếu không vì chiều chuộng cái máu khám phá của người bạn đồng hành thì tôi đã bỏ lỡ cơ hội trải nghiệm cảm giác nghẹt thở vì xúc động trước vẻ đẹp của tạo hóa. Đó là khi tôi đứng trước một đỉnh trời rực rỡ vàng hoa.

Vách đá bồ công anh — cái tên ấy đã bật ra và in vào ý nghĩ của tôi, vì ở đây, lần đầu tiên tôi thực sự biết mặt loài hoa này. Tôi từng tin tưởng chắc chắn hoa bồ công anh chỉ có dạng hình tròn như quả bóng nhỏ với những chùm lông sẵn sàng bay theo gió. Hóa ra, trước khi trở thành quả bóng nhỏ mà tôi yêu thích, bông hoa ấy còn xòe những chiếc cánh vàng đón những nụ hôn của nắng, của gió, và ở đây, trên miệng vực, đón cả nụ hôn của sóng khi những hạt nước biển lấp loáng nối đuôi nhau theo gió bay ngược lên đỉnh vách, lửng lơ giữa không trung trước khi rơi xuống thành những vạt mưa rào.

cliff1.JPG

 

Vách đá ấy không nằm trong suy nghĩ của tôi khi đặt chân đến Ireland. Và khi tới đó, tôi cũng không biết rằng, mình đang hòa vào con số hàng trăm nghìn, có khi cả triệu du khách đổ đến nơi này hàng năm để chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ của những vách đá khổng lồ cắm thẳng xuống biển, hướng ra Đại Tây Dương.

Tên của vách đá ấy là Moher, Cliffs of Moher, dài 8km, vốn là một khối sa thạch khổng lồ hình thành cách đây nhiều triệu năm nơi cửa một con sông thời cổ đại. Thời gian, sóng, và gió mặn của Đại Tây Dương đã ăn mòn dãy núi theo cách điệu đà của các bà đầu bếp Hera (vợ thần Zeuz) nạo tỉa rau củ quả trong căn bếp của mình.

Moher, được đặt theo tên của một pháo đài cổ nay đã không còn dấu vết. Dù vậy, tại nơi bờ vách đạt tới độ cao nhất 214 mét, năm 1835, người ta đã xây một chiếc tháp nhỏ làm nơi ngắm cảnh. Tương truyền, ông Cornelius O’Brien, con cháu một dòng họ lãnh chúa nổi tiếng ở xứ này, đã cho xây tòa tháp vọng cảnh này để thu hút những người đẹp và lãng mạn trong vùng đến ngắm cảnh. Tuy nhiên, nhiều hậu thế của ông lại không muốn nhìn nhận vị tiền bối của mình theo cách đó. Họ cho rằng ông đã nhìn thấy trước nguồn lợi lâu dài từ vẻ đẹp của vách đá này nên còn cho xếp các phiến đá mỏng, dựng thành bờ rào bảo đảm an toàn cho người ngắm cảnh. Bờ rào đá ấy giờ đây vẫn còn, kéo dài khoảng nửa cây số. Dọc theo bờ rào đá, sau này người ta làm bậc thang và lối đi rộng rãi, những ngày đẹp trời, lối đi chật kín người ngắm cảnh, thỉnh thoảng lại bắt gặp một nữ nghệ sĩ hát những bài dân ca Celtic ngọt ngào bằng chất giọng vút cao trong tiếng đàn Harp trầm buồn.

boconganh.JPG

Không chỉ là những vách đá và những con sóng có một không hai ở châu Âu, Cliffs of Moher còn có hệ động vật, đặc biệt là chim biển phong phú và quý hiếm

Cũng là một sự may mắn vì chuyến đi này, như đã nói, với tôi là một sự chiều lòng bạn đồng hành. Tôi còn được biết thêm một cách làm du lịch của người Ireland. Toàn bộ cơ sở vật chất phục vụ khách gồm phòng trưng bày, giới thiệu, quán ăn, nhà hàng, cửa hàng lưu niệm… đều được xây ngầm trong lòng ngọn đồi phía dưới, chỉ có chiếc cửa ra vào và những ô cửa kính ngửa lên đón ánh sáng tự nhiên là cho thấy có bàn tay con người. Điện nước đều sử dụng các nguồn tái tạo, tái chế. Có lẽ con cháu của những người nông dân vùng Clare này từ thời ông O’Brien đã ý thức được mong muốn mà ông gửi gắm khi cho xây đài vọng cảnh và bờ rào đá, đó là gìn giữ môi trường vì cuộc sống tương lai.

Khi dựng đài vọng cảnh vào thế kỷ 19, O’Brien đã nhìn thấy hướng đi cho vùng đất không được thiên nhiên ưu đãi về thổ nhưỡng này. Từ đó, những người dân đã tìm thấy cơ hội thoát nghèo, và nay họ đang tiếp tục truyền lại cho đời sau những di sản quý giá, không chỉ là những vách đá và những con sóng có một không hai ở châu Âu, mà còn là hệ động vật, đặc biệt là chim biển phong phú và quý hiếm.

Lê Vân Anh (VOV)