Vậy là tôi đã trải qua gần nửa thời gian của mình ở Việt Nam và tôi đã học hỏi được rất nhiều điều hơn cả mong đợi. Chúng tôi có những trải nghiệm thú vị tại Quốc Oai (một huyện ngoại thành Hà Nội), mặc dù ở đây gọi là làng nhưng cuộc sống ở đây khác hẳn với một làng nông thôn đơn thuần chỉ với đồng ruộng và cây cối. Tôi ngạc nhiên với những gì diễn ra nơi đây.

eve0.jpg

Những điều tôi thấy và được trải nghiệm ở đây hầu hết đều khác với những gì tôi mường tượng. Có thể bắt gặp một vài hình ảnh về những ngôi nhà và cửa hiệu tồi tàn theo cách hiểu về ‘thế thới thứ ba’ nhưng Việt Nam không phải là một quốc gia nghèo khó. Trước khi đến Việt Nam, tôi biết rằng xe máy là phương tiện đi lại phổ biến nhưng tôi cũng không thể tượng tượng ra nổi có nhiều xe máy ở đây đến thế. Có vẻ như mỗi người dân đều sở hữu một chiếc xe gắn máy, và mỗi gia đình có ít nhất hai cái. Ngay trên đường từ sân bay về chỗ ở tôi đã kịp nhận thấy rất nhiều người dùng điện thoại thông minh. Điều làm tôi ngạc nhiên là trước khi tôi đến đây tôi khó có thể hình dung ra một Việt nam năng động như thế. Hình ảnh về Việt Nam trong mắt ‘người phương tây’ thường bị gắn với cuộc chiến tranh. Hình ảnh một đất nước với rừng cây, nhà tranh, những con đường đất và bị bỏ lại sau thế giới hiện đại. Thực tế là bạn có thể tìm mua bất cứ thứ gì bạn cần, được bày bán trên mọi con phố. Bạn có thể nhìn thấy phụ nữ thái thịt và nhặt ra trước cửa nhà mình. Có nhiều cửa hàng quần áo, những tòa nhà cao trọc trời. Chúng tôi còn phát hiện ra một khu vui chơi của trẻ em mà chất lượng của nó không khác mấy so với những gì chúng ta có ở Ireland, mặc dù nơi chúng tôi ở xa thành phố. Những góc nhìn của tôi về Việt Nam đã thực sự thay đổi.

Mặc dù vẫn còn nhiều việc phải làm để phát triển kinh tế, nhưng quốc gia này đã đạt được những tiến bộ đáng kinh ngạc, nhiều hơn những gì mà chúng ta được biết.

eve1.JPG

Bài học lớn thứ hai làm tôi ngạc nhiên là người Việt Nam đặt ưu tiên rất cao vào giáo dục, không theo một khuôn mẫu, mà là một nhu cầu hết sức tự nhiên của mọi gia đình. Một ví dụ lớn đối với tôi là công việc của tổ chức CSDS, tổ chức đối tác của chúng tôi. Là một tổ chức phi chính phủ, CSDS không nhận được bất cứ sự hỗ trợ tài chính nào của chính phủ - khác với các tổ chức phi chính phủ của Ireland thường nhận được tài trợ. CSDS tự quên góp sự đóng góp về tài chính, hiện vật và tình nguyện viên, và họ tự đóng góp từ nguồn lực của mình, đó là tinh thần thiện chí và làm việc chăm chỉ đáng kinh ngạc, thể hiện tinh thần của người Việt Nam. Quả là đáng nể phục. 

Thời gian ở Quốc Oai, chúng tôi tham gia hai chương trình: dạy tiếng Anh cho học sinh tiểu học (10-12 tuổi), và lập kế hoạch và tổ chức các buổi sinh hoạt ngoại khóa (về nghệ thuật, thể thao, âm nhạc và phát triển kỹ năng). Tất cả các hoạt động đều miễn phí và tạo điều kiện cho nhiều em tới từ các gia đình có thu nhập thấp có cơ hội được học tập. Đối với chúng tôi điều này cho thấy giáo dục giữ vai trò quan trọng như thế nào trong xã hội.

Trải nghiệm dạy học tại các lớp tiếng Anh với chúng tôi thật là thách thức nhưng cũng rất bổ ích. Tôi và hai bạn của tôi là Shauna, Carol (các em thường gọi đùa là ‘Sauna’ và ‘Cà rốt’) dạy tiếng Anh cho các em mà trước đây chỉ biết nói hai từ ‘hello’ và ‘goodbye’. Tất cả các em đều rất ham học. Thái độ của các em học sinh ở đây khác hẳn với những gì thường thấy như ở Ireland chẳng hạn. Ngay khi chúng tôi bước vào lớp, các em đều đồng thanh reo: ‘Hi teacher hi teacher!!’, đôi khi còn nhảy cẫng lên ra khỏi ghế vì vui mừng.

Nhưng có lẽ điều đáng vui mừng nhất là những đứa trẻ này, những em mà mới đây thôi còn không biết một từ tiếng Anh, giờ đã có thể nói hết sức tự nhiên và rõ ràng về những ngày trong tuần, tháng, giới thiệu cho chúng tôi về gia đình các em và về bản thân các em. Mặc dù chưa thực sự trôi chảy, nhưng những gì đạt được chứng tỏ rằng trẻ em Việt Nam có lẽ là những học sinh học tập chăm chỉ nhất và lạc quan nhất mà tôi từng biết.

eve2.JPG

Thông qua các hoạt động ngoại khóa, tôi cũng học hỏi được nhiều điều. Đầu tiên là trong các buổi học về âm nhạc, thường thì sự khởi đầu rất khó khăn để thu hút sự chú ý của học sinh vì môn học âm nhạc không được chú trọng ở Việt Nam. Do vậy chúng tôi phải điều chỉnh phương pháp. Hai là, trong các buổi học về nghệ thuật, mặc dù tôi chỉ là một trợ giảng trong lớp, nhưng tôi cảm nhận được tình cảm và năng lực của các em, dần dần thoát khỏi cái vỏ bên ngoài và thể hiện mình, và giúp chúng tôi hiểu hơn về các em. Tôi thực sự cảm động khi làm việc cùng các em. 

eve3.JPG

Điều cuối cùng tôi muốn chia sẻ là tình cảm, sự thân thiện và lòng hiếu khách của người Việt Nam. Trong thời gian ở Quốc Oai, chúng tôi ở trong một ngôi nhà của một gia đình có hai cô con gái. Họ đã chào đón chúng tôi nồng nhiệt, chăm sóc chúng tôi chu đáo, và bố trí cho chúng tôi ở trong ngôi nhà của họ trong hai tuần, trong khi họ đi ở nhà hàng xóm. Điều này thật đáng kinh ngạc và là một đức tính mẫu mực của người Việt Nam.

Mặc dù Việt Nam đã và tiếp tục phát triển, nhưng đất nước này vẫn tiếp tục cần hỗ tợ về giáo dục, các chương trình hỗ trợ trẻ em các các vùng nông thôn. Vẫn cần nhiều tình nguyện viên như chúng ta tới giúp họ đạt được các mục tiêu của mình, và xây dựng tình đoàn kết. Thời gian hai tuần trôi qua thật nhanh, nhưng tôi hy vọng sẽ có cơ hội tiếp tục học tập, chia sẻ, và giúp đỡ cộng đồng này.

eve4.jpg


Nguồn: serve.ie